Chia sẻ về những điều tuyệt vời của một ông bố có 2 cô con gái

Nếu có con trai, bạn sẽ rất ngại ngùng khi nói: "Chào con trai, đêm qua ngủ ngon không con?". Nếu bạn cũng đang làm bố, chắc hẳn bạn sẽ hiểu cảm giác này.

Bài viết dưới đây là những chia sẻ của một ông bố có hai đứa con gái về những trải nghiệm đặc biệt của một ông bố "không có con trai".

 
Thật buồn cười là chỉ một điều nhỏ nhặt cũng có thể khiến tôi nảy ra ý tưởng viết ra Danh sách những điều tôi không thể làm vì chỉ có con gái.Điều nhỏ nhặt ấy chỉ xảy ra cách đây vài giờ khi tôi cùng các con đến cửa hàng McDonald's và được hỏi rằng chúng tôi muốn đồ chơi cho bé trai hay bé gái trong bữa ăn hôm đó.

Tôi trả lời ngay tức khắc“Đồ chơi con trai”. Sau đó, nhân viên thu ngân nhìn tôi bằng cái nhìn khó hiểu vì rõ ràng là tôi đang đứng cùng hai bé gái tóc dài, mặc váy mà lại yêu cầu đồ chơi con trai. Tôi đành nói thêm: “Đồ chơi con trai cho cả hai đứa”.
 
Món đồ chơi mà cửa hàng dành tặng là mô hình chú chuột sóc đang lướt ván và các con của tôi đều thích thú. Tôi không hề biết rằng hai cô bé cũng đã ngắm nghía đồ chơi dành cho con gái nhưng chú chuột sóc lướt ván lại quá đỗi thu hút với chúng hơn. Cái nhìn khó hiểu từ nhân viên thu ngân khi yêu cầu đồ chơi con trai khiến tôi phải suy nghĩ mà đã suy nghĩ thì tôi rất hay viết dài.
 
Những ngày tháng tiếp theo, nhiều người hay hỏi vợ chồng tôi rằng “Tại sao lại không sinh thêm đứa nữa ngoài hai con gái?”. Nhiều người cứ tự đinh ninh cho rằng chúng tôi cũng rất muốn có con trai nhưng tôi chỉ trả lời “Hai đứa con gái của tôi chúng quá tuyệt vời rồi nên chúng tôi sẽ dừng lại ở đó với hai thiên thần mà chúng tôi đã có”.
 
 
 
Sau một vài lần như vậy, tôi tự nhủ với bản thân sẽ làm một cái Danh sách những điều tôi không thể làm vì chỉ có con gái để xem tôi có thực sự bỏ lỡ điều gì không.
Và dưới đây là danh sách đó:

1. “Được thưởng” một bãi nước tiểu khi đang thay tã.
 
2. Nói “Chào con trai, đêm qua ngủ ngon không con?” mà không phải ngại ngùng hay xấu hổ như khi hỏi con gái.
 
Phần còn còn lại của danh sách thì như thế này:
 
3. Chơi bóng chày cùng các con. Ai bảo có con gái thì không được chơi bóng chày. Thực tế tôi vẫn làm điều này với hai cô con gái của mình.
 
4. Chơi khúc côn cầu cùng con. Tôi cũng có thể làm điều này rất tốt.
 
5. Ngồi cùng nhau trên ghế dài và xem hoạt hình Người nhện. Tôi đã xem đến 8 lần cùng với hai cô con gái "rượu" rồi.
 
6. Mặc quần áo màu xanh. Tại sao không? Màu xanh là màu yêu thích của bố con tôi.
 
7. Hạnh phúc hơn tôi đã từng. Hơn lúc nào hết, bây giờ tôi đang rất hạnh phúc vì có hai cô con gái.
 
8.  Mua đồ chơi trong khu màu xanh của cửa hàng đồ chơi. Chúng tôi vẫn thường xuyên làm điều này.
 
9. Chơi ô tô đồ chơi. Cả máy bay nữa chứ. Tại sao không?
 
10. Nuôi nấng một người mà mình có thể coi như một người bạn và một ngày nào đó có thể uống bia cùng nhau. Đó là điều tôi đang làm.
 
Từ danh sách này tôi ngẫm ra một điều rằng tôi đang rất hạnh phúc, thậm chí là cảm động với cuộc sống mà tôi đang có cùng với hai thiên thần của mình. Tôi sẵn sàng từ bỏ 2 điều đầu tiên để có thể tham gia vào những điều ở phần còn lại của danh sách cùng các con.
 
Điều thú vị là khi chơi với đồ chơi con trai ở của hàng McDonald’s, các con tôi chơi vui vẻ một cách kì lạ như thể chúng không có ý niệm gì về món đồ chơi mà chúng đang cầm trên tay không phải là dành cho con gái. Chúng nó cũng chẳng quan tâm việc người lớn cứ hay phân biệt đồ chơi của con gái và con trai, rằng ô tô là dành cho con trai hay con gái thì chỉ chơi những đồ be bé thôi.
 
Một ngày nào đó, việc chúng tôi cho phép các con chơi thoải mái với những gì chúng thích sẽ mang lại những hạn chế nhất định. Các con sẽ thích mặc quần bò hơn là váy, thậm chí chúng cũng có thể khiến chúng tôi phải xấu hổ khi rời nhà hàng nhưng không rời mắt khỏi trận bóng đá đang được phát sóng trên màn hình ở đó.
Những điều không mấy tốt đẹp ấy có thể xảy ra nhưng một điều tất nhiên và quan trọng hơn cả là các con tôi vẫn sẽ cảm thấy hạnh phúc như chúng vẫn đang bây giờ vì những thói quen đó.
 
                                                                                                                         (Nguồn: Huffingtonpost)