Nguyên tắc cơ bản nhất: hãy dạy con ngồi xuống khi bị lạc đường

Bố mẹ cần dạy con những điều cần làm khi bị lạc, vì "lạc" không chỉ là trẻ bị lạc đường, mất phương hướng mà còn là trường hợp trẻ rời khỏi tầm mắt, sự kiểm soát của cha mẹ.

Ngay ở nhà, trẻ cũng có thể bị “lạc” nếu cha mẹ không dõi theo kỹ lưỡng, nhất là trong những ngôi nhà có nhiều nguy cơ: cửa, cửa sổ, cầu thang không có song sắt; nhà không rào chắn, trẻ thoải mái chạy ra đường; bếp không được cách ly; ổ điện dưới thấp; gạch trơn trợt; nhà tắm luôn trữ nước trong xô, lu khiến trẻ có thể chết ngạt… Đến nhà người khác chơi, đi đám tiệc, cha mẹ cũng dễ “đánh rơi” trẻ vì mải trò chuyện, chủ quan, lơ là việc trông giữ.

Cách xử lý khi bị đi lạc là một trong những kỹ năng sống quan trọng đầu tiên bố mẹ cần dạy con, nên được phụ huynh sớm lưu tâm. Từ độ tuổi mầm non, trẻ đã hiếu động, thích chạy nhảy, thích khám phá thế giới xung quanh, thoáng cái đã lẩn mất. Cha mẹ đừng quên cách phòng ngừa thụ động: dán thông tin của cha mẹ (số điện thoại, địa chỉ…) lên áo của trẻ mỗi khi ra ngoài. Trẻ từ 4-5 tuổi, cha mẹ bắt đầu cho học số điện thoại. Ở nhiều nước phát triển, trẻ được đeo vòng tay định vị khi ra ngoài để có thêm một mối dây liên kết với cha mẹ.

Nếu chẳng may bị lạc đường trẻ sẽ rất sợ hãi. Theo bản năng, điều đầu tiên chúng làm là sẽ cố gắng đi tìm bố mẹ. Trang bị trước cho con những kĩ năng sinh tồn cần thiết khi lỡ bị lạc đường sẽ giúp ích cho chúng rất nhiều. 

Hãy dặn con phải dừng lại ngay lập tức và ngồi xuống khi phát hiện mình đi lạc, không khóc lóc quá nhiều. (Việc dặn con ngồi xuống là trấn an con rằng con đừng quá lo sợ, bố mẹ chắc chắn đang đi tìm con. Nếu con đi lại nhiều thì bố mẹ sẽ khó tìm thấy con hơn. 

Bạn có thể cân nhắc việc trang bị cho con một chiếc điện thoại rẻ tiền khi đi ra ngoài, hay một vài thứ phòng thân trong ba lô hoặc túi xách của con như một cái còi, một chiếc khăn tay sặc sỡ để ra hiệu cho bố mẹ trong đám đông, một chai nước, vài chiếc kẹo cho con trong lúc chờ đợi, một tờ giấy ghi thông tin, số liên lạc của bố và mẹ trong ba-lô của bé cũng sẽ giúp ích trong tình huống này.

Hỗ trợ tinh thần, mau chóng lấy lại thăng bằng: Trẻ bị thất lạc, dù may mắn tìm lại được và không gặp hiểm nguy nào thì ít nhiều cũng sang chấn tâm lý: stress, lo âu, khủng hoảng, ám ảnh. Cha mẹ suýt để lạc con cũng hoảng hốt, hoang mang cần có người bên cạnh trấn an, hỗ trợ phương án tìm kiếm.

Vì cũng bị sang chấn tâm lý, nên khi tìm gặp lại trẻ, cha mẹ dễ chuyển nỗi âu lo, sợ hãi, bức bối thành cơn giận dữ, sẵn sàng trút lên con những lời mắng, những cái tát ngay khi con cần được nâng đỡ tinh thần nhất. Hãy ôm lấy con, thể hiện nỗi mừng vui, hạnh phúc, khen con với những xử trí khôn khéo trong nỗ lực tìm gặp cha mẹ và cùng rút kinh nghiệm, dặn dò nhau những điều còn thiếu sót.